Thứ Bảy, 23 tháng 1, 2016

loi thu toi xe long tap 2

Ngày hôm đó, chồng tôi về nhà, nhìn thấy tôi lơ mơ trong cơn sốt, anh đã hoảng hốt. Nhìn cách anh chăm sóc tôi, lo lắng cho tôi, trách mắng tôi sao ốm mà không gọi cho anh, rồi nhớ lại tin nhắn của người đàn bà kia nhắn cho anh, tôi không biết đâu là sự thật, đâu là dối trá.
Tôi ngồi dậy ăn cháo anh nấu, để anh rửa ráy lau người, đắp khăn lạnh cho tôi một cách ngoan ngoãn. Tôi chỉ trao đổi với anh vài điều cần thiết, tuyệt đối không đả đông gì đến điện thoại và tin nhắn. Rồi tôi lại nằm xuống ngủ li bì và những giấc mơ khủng khiếp cứ đeo theo tôi vào giấc ngủ.

Sáng hôm sau tôi thức dậy, tỉnh táo và khỏe khoắn. Anh bảo anh đã đưa hai con đi học, tôi nghỉ thêm một ngày, anh cũng nghỉ ở nhà với tôi. Tôi nhìn anh, cũng không có gì lạ vì anh vẫn hay làm thế mỗi khi tôi ốm. Nhưng hôm nay, anh nhìn tôi và lảng tránh ánh mắt của tôi, dù tôi chẳng tỏ thái độ gì cả. Tôi biết chắc anh đã cầm điện thoại, đã biết tôi đọc được tin nhắn. Cuộc chiến đã bắt đâu rồi đây, cuộc chiến này sẽ không tiếng súng mà chỉ là những đòn cân não cả hai giành cho nhau. Tôi cần sức lực để chiến thắng trong cuộc chiến này, và anh, sẽ là một kẻ thất bại thảm hại cùng cô bồ của anh dưới chân tôi. Nghĩ thế nên tôi ngồi dậy, ăn sáng, uống thuốc, lau người chải lại tóc tai và bắt đầu dọn dẹp nhà cửa. 
Anh vẫn hay giúp tôi việc nhà nhưng anh vốn vụng về nên giúp tôi bao nhiêu anh sẽ bày biện thêm bấy nhiêu. Tôi cũng ít cằn nhằn vì được anh giúp là tốt lắm rồi. Hôm nay cũng thế, tôi dậy và dọn đống bừa bãi ba bố con anh bầy ra hôm qua, lúc tôi ngủ mê mệt. Anh ngăn tôi và bảo cứ nghĩ cho khỏe, anh nhìn tôi xót xa thật lòng. Tôi ứa nước mắt, giá tôi không cầm máy điện thoại của anh và không đọc được cái tin nhắn đó, giá anh giải thích với tôi là ai nhắn nhầm vào máy anh, giá.... Nghĩ thế thôi, tôi lại nuốt nước mắt vào trong và làm công việc của mình một cách lặng lẽ. Tôi chỉ tỏ ra là mệt không muốn nói nhiều, nhưng tôi vẫn bàn với anh vài việc trong gia đình. Tôi thấy thái độ của anh vừa dè dặt, vừa như dò ý tôi, vừa như chờ đợi cơn thịnh nộ từ tôi, nhưng không, tôi tuyệt đối không nhắc nhở gì đến.

Anh sẽ phải sống trong tâm trạng này rất dài, rất lâu đấy, tôi hứa với anh.
Những ngày sau đó là những ngày địa ngục trần gian tôi phải trải qua, và chắc hẳn anh cũng thế.
Nếp sống gia đình vẫn diễn ra bình thường trong một không khí bất thường. Có trao đổi nhưng không có trò chuyện, không cãi vã giận hờn nhưng lặng im, ngột ngạt. Con bé thì không hiểu gì, con lớn cũng không biết chuyện gì xảy ra nhưng nhận ra không khí khác lạ trong gia đình nên cũng len lén, không còn dám đùa vui trong nhà như mọi ngày. Tôi xót xa cho con, anh cũng xót xa, nhưng cả hai tuyệt nhiên không nói gì về điều đó. Anh thì tôi không biết, còn tôi, rất muốn hét vào mặt anh, muốn cắn xé, cào cấu, chửi bới anh, muốn mọi chuyện tanh bành tan nát hết ra... mà không làm được. Cứ như có một bàn tay nào đó bóp lấy miệng tôi, ú a ú ớ mỗi khi định làm gì đó. Hình như nỗi đau bất ngờ làm cho tôi tê liệt hết mọi khả năng, tôi không biết đối mặt với nó thế nào, không biết bắt đầu từ đâu, không biết anh sẽ phản ứng ra sao... Và tôi sợ, sợ không còn có thể nói với anh được những lời tử tế, sợ anh thú nhận điều làm tôi đau hơn, sợ các con hoảng loạn trong cơn đau của mẹ... Thế là tôi chịu đựng, chịu đựng để suy nghĩ, để tìm giải pháp cho câu chuyện này.

Anh thì nhìn chung không có gì thay đổi, vẫn chu toàn trách nhiệm với gia đình, chỉ có thái độ với tôi là dò xét và chờ đợi hành động của tôi. Tôi nghĩ, việc chờ đợi này chắc hẳn cũng chẳng sung sướng gì, rồi đến một lúc nào đó không còn đủ kiên nhẫn, anh sẽ phải tự nói ra mọi điều và tự giải quyết mọi chuyện thôi. Trong thâm tâm, tôi vẫn chờ điều đó, có thể là tôi quá hèn không dám đối mặt, mà đặt gánh nặng này sang cho anh. Nhưng..., tôi đã nhầm.Đàn ông họ sẽ không bao giờ coi chuyện ngoai tinh là tội lỗi khi họ vẫn đầy đủ chu toàn với gia đình, họ không bị phát giác hay không ai dám phát giác họ thì họ vẫn ung dung tiếp tục. Anh cũng thế, anh nghĩ rằng tôi không nổi giận có lẽ vì tôi không có lí do gì nổi giận khi anh không hề sao nhãng trách nhiệm của anh, tôi chỉ nghi ngờ giận dỗi vài hôm rồi thôi. Thế nên một tuần sau đó, anh lại vui vẻ với tôi như thường, không còn có vẻ gì là dò xét hay chờ đợi hành động của tôi nữa. Điều này làm cho tôi gần như phát điên, đến mức đôi lúc tôi nghĩ đến chuyện giết chồng. Những lúc như vậy, tôi phải cắn chặt răng, bám vào bất cứ thứ gì có thể bám được để không ngã quỵ xuống. Anh sẽ phải trả giá, anh sẽ phải chịu đựng nỗi đau mà tôi đang chịu đựng này. Nhưng làm gì, làm thế nào đây? Tôi không biết, tôi hoàn toàn không biết.

Tôi bắt đầu lên mạng, search mấy chữ: "khi chồng ngoại tình", một loạt kết quả hiện ra, nhiều nhất vẫn là ở cái trang web này. Nghìn người nghìn hoàn cảnh, nghìn nỗi đau, nghìn cách xử lý khác nhau, nghìn kết quả ra khác nhau. Tôi hoang mang hơn với câu chuyện của chính mình, chẳng có đáp án nào, phương thức nào tôi có thể áp dụng được.

Tôi rơi vào trạng thái trầm cảm, ngơ ngẩn, các con sợ hãi không dám gần mẹ, chồng vẫn vui vẻ nhưng bắt đầu lẩn tránh, đi ngủ sớm hoặc sang phòng làm việc ôm máy tính. Tôi giật mình khi nhận ra điều đó, tôi thấy mình thật tệ, tại sao vì chồng mà làm các con khổ, các con có lỗi gì đâu, chồng một núi tội trên đầu thì vẫn nhơn nhơn thế kia??? Không thể như thế này được, tôi phải làm gì đó thôi. Cào cấu, chửi bới chồng, cạo trọc đầu bồ của chồng, hay nhỏ nhẹ, dịu dàng lôi kéo chồng về, cấch nào cũng được, tôi phải làm để thoát ra khỏi cái cảnh hiện giờ. Tôi nung nấu quyết tâm đó, và nghiêng về việc cào cấu chồng, cạo trọc đầu bồ chồng!

Quyết tâm như thế, nung nấu như thế, nhưng rồi tôi chẳng làm được gì khi nhìn các con. Tôi sợ một gia đình tan nát, các con không còn chỗ trú ẩn, mà với tôi, con cái là tất cả. Trong những ngày đau đớn đó, tôi vẫn cố chăm lo các con, vui đùa cùng các con để tránh cho các con nỗi sợ mà suốt một tuần trước tôi đã gây ra. Nhưng giờ bảo tôi nhẹ nhàng kéo chồng về tôi cũng không thể, chỉ nhìn thấy mặt chồng là máu trong đầu tôi lại bốc lên, tôi thậm chí không thể mở mồm nói được một câu có cảm xúc chứ đừng nói đến chuyện dịu dàng, nhẹ nhàng được. Càng ngày tôi càng thấy mù mịt hướng đi, điều này không thể, điều kia không thể... Tôi cảm thấy mình sắp nổ tung, và việc tôi nghĩ đến là phải bảo vệ bản thân mình để bảo vệ các con. 
Tôi gọi điện cho bà nội xuống với các cháu vài hôm để đi công tác, thực chất là thu xếp một chuyến đi nghỉ cho riêng mình. Tôi cần thời gian,cần không gian để có thể giải quyết mọi chuyện. Nếu còn ở nhà, nhìn vào chồng thì đầu óc tôi chỉ đặc kín giận giữ, nhìn các con tôi lại chùn bước... Không bao giờ tìm nổi lối đi. Và tôi đi, đến một vùng biển xa thành phố hàng nghìn km.

Đêm đầu tiên ở khách sạn một mình, sau chuyến bay mệt mỏi và nặng nề, tôi nằm cuộn trong chăn và bắt đầu nghĩ đến chuyện đã qua. Lúc này không hiểu sao tôi thấy nhớ chồng, nhớ con, nhớ những ngày gia đình êm âm và những tin nhắn tôi đọc được, tôi khóc. Lần đầu tiên sau cái ngày định mệnh đó tôi mới được khóc, tôi khóc nức nở đến mệt nhoài rồi ngủ thiếp đi lúc nào không hay. Tôi thức giấc lúc 12h trưa và cảm thấy người khỏe hẳn, một thứ năng lượng ở đâu đó đã vực tôi dậy. Thật kỳ lạ, sau chừng ấy sự chịu đựng mà tôi vẫn không bị suy sụp. Có lẽ ý thức về việc cần phải sống và bảo vệ các con làm cho tôi cố gắng ăn ngủ nhiều nhất đến mức có thể nên tôi vẫn giữ được sức.

Nằm chán trong phòng, tôi mò xuống sảnh. Lúc tôi ngồi chơ vơ ở đó thì chị lễ tân khách sạn lại bắt chuyện. Khách sạn mùa này khá vắng nên hai chị em có thể ngồi nói chuyện với nhau đủ thứ. Một lúc đã khá quen, chị lễ tân dè dặt hỏi tôi sao đi biển mùa này, sao đi một mình, sao không ra biên... Tôi nhìn chị, chị có vẻ hơi già để làm vi trí lễ tân khách sạn. Nhưng nhìn chị, cách chị nối chuyện, sao tôi cứ cảm thấy chị thật đáng tin. Bỗng nhiên tôi muốn kể hết với chị, một người xa lạ, câu chuyện mà tôi phải chịu đựng một mình bấy lâu nay. Bố mẹ tôi đã mất, các em còn bận gia đình, tôi đã không biết chia sẻ với ai, cứ âm thầm chịu đựng đến phát điên. Hôm nay bất kể thế nào, tôi cũng phải nói ra những gì tôi đang chịu để nhẹ lòng. Khi tôi kể xong, chị bảo: Em mới đọc mỗi hai tin nhắn và em bắt đầu căm giận chồng em, em không mảy may suy xét hoàn cảnh hiện tại, chồng em như thế nào, mối quan hệ của họ đến đâu và đang tiếp tục ra sao sau khi em biết, em có nên giữ người chồng này lại, hay bỏ quách nó đi... Em chỉ có một cơn giận, cơn giận ngút ngàn sẽ trừng phạt chồng che lấp hết mọi suy nghĩ của em. 
Nghe chị nói, tôi ngẩn ngơ. Ừ nhỉ, từ hôm đó đến giờ hai người kia tiếp tục ra sao? Chồng tôi định thế nào? Và liệu tôi còn muốn hay có khả năng giữ lại chồng hay không?

Nhìn vẻ mặt nghệt ra của tôi chị nói tiếp: Đau thì đã đau rồi, nhưng em đừng đau âm thầm như thế, nó sẽ giết chết bản thân em đấy. Em hãy cứ làm gì mà em cho là đúng nhất, giải tỏa được em nhất. Em chịu đựng chồng nó không biết thương, nó lại nghĩ em sợ nên chấp nhận cho chồng một dạ hai lòng. Việc của em bây giờ là suy xét lại bản thân mình còn muốn giữ chồng, muốn giữ gia đình hay không? Nếu li dị em có đủ khả năng nuôi con hay không? Li dị rồi em có hạnh phúc tiếp tục nữa hay không? Xác định được tư tưởng rồi thì em hãy hành động đi, quyết liệt vào, tha thứ cũng cần quyết liệt, li dị cũng cần quyết liệt, đừng lần chần rồi tự giết mình bằng khổ ải như thế. Mà đàn ông nó yêu đàn bà yếu đuối, mong manh, nhưng khi nó hết yêu rồi nó nhìn cảnh đó nó ngán ngẩm lắm. Đàn ông nó sợ nhất những người đàn bà bình thường thì mềm mỏng nhưng cứng rắn khi cần giải quyết vấn đề. Những người đàn bà như thế đàn ông luôn luôn muốn giữ cho các con của mình. Em ngẫm đi, đừng làm khổ mình nữa, khổ lây các con, chồng nó không khổ gì đâu, nó càng sướng khi em im lặng trước tội của nó. 
Tôi nghe chị nói, và bắt đầu bình tâm để nhìn lại. 

Đêm đó tôi bắt đầu sắp xếp lại các dữ kiện đã xảy ra. 

Tôi phân tích mình hận chồng là vì điều gì? Là vì mình yêu chồng trọn vẹn, tin chồng trọn vẹn, chồng cũng không hắt hủi mình, cũng yêu thương mình, hóa ra tất cả chỉ là giả dối! Thế mình còn tiếp tục yêu chồng, tha thứ cho chồng, để các con có một gia đình trọn vẹn hay không? Và quan trọng chồng mình và cô kia đến đâu, mình có thể kéo anh ấy về được nữa không? Tôi nghĩ là tôi còn yêu chồng, yêu bao nhiêu thì hận bấy nhiêu. Nhưng tiếp tục sống với chồng thì liệu tôi có đủ vị tha để cuộc sống trở lại hạnh phúc không? Và quan trọng, chồng tôi có từ bỏ được người đàn bà kia để trở về với mẹ con tôi không???

Để trả lời cho tất cả, tôi quyêt định tìm hiểu về người thứ ba và mối quan hệ của hai người.

Tôi trở về thành phố sau 2 ngày đi nghỉ với kế hoạch đã được vạch định trong đầu sau câu chuyện với chị lễ tân và một đêm suy nghĩ mọi vấn đề. Hình như tôi đã bình tâm hơn, nỗi đau đã được thay thế bởi sự tính toán thiệt hơn và các kế hoạch hành động.

Buổi tối đầu tiên trở về, sau khi dọn dẹp nhà cửa cơm nước cho chồng con xong, tôi hẹn chồng ra quán cafe để nói chuyện. Tôi nhận ra lúc tôi nói điều đó, mặt chồng tôi hơi biến sắc, chắc hẳn anh nghĩ đến cuộc luận tội của tôi đã bắt đầu. Tôi nói với chồng với một vẻ bình thản, như thể trao đổi một vấn đề gì đó liên quan đến con cái nhà cửa. Tôi đã hứa với mình là muốn chiến thắng, mọi lúc, mọi nơi, mọi hoàn cảnh tôi phải luôn luôn bình thản, tuyệt đối không để đối phương biết được cảm xúc của mình.

Hai vợ chồng chở nhau ra quán cafe, chồng tôi càng lúc càng thể hiện sự lúng túng trước tôi, nhìn thấy điều đó, chẳng hiểu sao tôi thấy hả hê và lòng dịu bớt sự căm hận với chồng. Tôi bắt đầu bằng câu hỏi:
- Anh có gì để nói với em không? 
Im lặng, cúi đầu.
- Em nghĩ anh nên nói ra mọi chuyện và cho em biết hướng giải quyết. Em nhường việc này cho anh vì em muốn mọi chuyện được giải quyết êm ấm. Đừng để đên lúc em lên tiếng thì tất cả sẽ tan nát đấy. 
Vẫn im lặng. Máu nóng trong tôi bắt đầu bốc lên, tôi uống vội cốc nước lọc trên bàn, vuốt ngực để trấn an, mọi hành động tôi cố gắng để chồng không nhận ra.
- Nếu anh không có gì để nói, chúng ta có thể về, ngày mai em sẽ đưa phương án giải quyết việc này với anh. Thật tiếc là anh đã bỏ mất một cơ hội làm người biết lỗi.
Tôi cầm túi đứng dậy, chồng tôi lao theo chụp lấy tay tôi, gương mặt đầy đau đớn và cầu cứu. Tôi gần như mất sinh lực sau rất nhiều sự cố gắng bình thản, đặt người xuống ghế mà trong lòng thất sắp buông hết mọi thứ rồi. Chồng tôi đấy, đau đớn như thế hẳn phải yêu cô ta lắm mới đau khổ như thế khi bị vợ biết được. Nếu chỉ là chơi bời hoa lá, thì khi bị phát hiện anh chỉ cần nói vài câu thường tình: cô ta chẳng là gì cả, chỉ là lúc yếu lòng của anh, em và các con mới là tất cả, bla bla. Tôi vẫn nghe những người chồng ngoại tình nói như thế với người vợ trên wtt này như thế. Nhưng không, anh đau đớn và tuyệt vọng, chắc hẳn anh đang đứng trước sự lựa chọn tàn khốc, tôi và các con ngang bằng với cô ta.

- Em muốn anh như thế nào? Anh phải làm gì? 
- Em muốn anh không bao giờ gây ra những chuyện này, nhưng đó chỉ là ảo tưởng. Điều em muốn anh không thực hiện được, thì anh hãy thực hiện điều anh mong muốn xem em có chấp nhận được không, thế thôi.  
- Em còn tin anh không? 
- Hiện giờ thì không, nhưng tùy thuộc vào thái độ của anh vào những ngày tiếp theo. 
- Thế bây giờ anh nói em đâu có tin. 
- Bây giờ em chưa tin, nhưng em sẽ kiểm chứng vào thời gian tới. Anh cứ nói đi, sự thật hay giả dối là tùy anh, em không ép được. Nhưng để em tin, anh biết nên nói thế nào rồi đấy. 
- Anh mong em coi những chuyện đã qua là một sự cố, anh sẽ trở về bên mẹ con em, anh không muốn mất em và các con. Hãy vì các con để tha thứ cho anh nhé. 
- Thế còn cô ta? 
- Cô ấy biết phải làm gì. Cô ấy không phải là người xấu, chỉ là người yếu đuối. Em hãy tha thứ cho cô ấy được không? 
- Anh có muốn nói lại mọi chuyện bắt đầu như thế nào cho em biết được không? Tại sao anh lại có thể phản bội em? Cô ta hấp dẫn đến mức nào mà anh có thể quên đi em và các con nhanh chóng như thế? 
- Anh không muốn nhắc lại nữa. Đó là lỗi của anh, anh biết thế nên đã cố gắng bù đắp cho em và các con lúc nào có thể. Em cũng thừa nhận là anh không hề sao nhãng trách nhiêm với gia đình chứ? Anh có quên em và các con đâu mà em nói thế! 
- Dù thế nào anh cũng không muốn kể hết mọi chuyện cho em sao? Nếu anh không muốn kể, em sẽ gặp cô ta để được biết sự thật, anh chọn đi. 
- Anh xin em, cô ấy đã trả giá đủ rồi, em hãy tha thứ cho cô ấy. Và nữa, đừng bắt anh kể về những điều mà em nghe sẽ đau lòng. Nếu tha thứ cho anh, em quên đi chuyện đó được không? Nếu em biết, liệu có giải quyết được gì không hay là đau hơn??? Xin em đấy. 

Có ai biết được lúc đó tôi đau như thế nào không? Như có bàn tay nào đó bóp chặt lấy trái tim tôi, vò xé, cào cấu... Mặt tôi xanh xám đến mức chồng tôi hoảng hốt chạy sang đỡ tôi. Tôi gạt tay anh ra và nói:
- Em mong anh nhìn vào các con để biết mình phải làm gì. Còn với em, nếu anh cảm thấy sống cạnh em chỉ vì nghĩa thì anh không nên cố làm gì. Cuộc đời rất ngắn, em không muốn hoang phí cuộc đời em bên cạnh một kẻ không yêu em. Em vẫn chưa chấp nhận cách giải quyết của anh hôm nay, nhưng tạm thời chúng ta dừng tại đây. Em sẽ xem xét vấn đề trong thời gian tới, mong anh cư xử cho đúng tình đúng nghĩa. 
- Em tha thứ cho anh chứ? 
- Hiện giờ thì chưa. Em thỏa thuận thêm, với các con và bố mẹ anh, các em gái em, chúng ta tạm thời không để chuyện này được lộ ra. Em nói tạm thời thôi nhé, cho đến lúc em có quyết định mới. Mong anh suy nghĩ cho thấu đáo. Chúng ta về thôi.
Tôi biết tính chồng tôi, khi anh không muốn nói, khi anh muốn bảo vệ cô ta, thì tôi đừng phí sức yêu cầu anh làm gì. Tôi chấp nhận một sự thât, anh yêu cô ta thật lòng, không phải là yếu lòng, là chơi bời, là muốn cơi nới... Tôi sẽ nghĩ tiếp theo có nên giữ một các xác không hồn bên cạnh hay không? Nếu tôi quên đi, thì chắc anh cũng vẫn là người chồng người cha tốt, nhưng liệu tôi có quên được không khi tôi đã không còn tình yêu của anh nữa???
Tôi đã biết được thái độ của anh, tình cảm của anh thì tôi cũng biết, tôi sẽ không cố gắng níu giữ làm gì một người đàn ông không còn yêu mình. Tôi sẵn sàng chịu mọi khổ cực để chăm sóc anh nếu anh bệnh tật, tôi sẵn sàng từ bỏ những sở thích cá nhân vì anh, tôi sẵn sàng đồng cam cộng khổ với anh trong mọi hoàn cảnh... chỉ với một điều kiện anh còn yêu tôi. Còn bây giờ, anh khỏe mạnh, anh kiếm ra tiền, anh tôn trọng và chấp nhận mọi điều tôi làm... nhưng anh không còn yêu tôi nữa, thì tất cả đã trở thành vô nghĩa với tôi. Tôi buông tay thôi, tôi chẳng thể làm được gì nữa. Nhưng... mai này tôi sẽ vĩnh viễn không nhìn thấy cảnh ba bố con đùa nhau, dạy nhau học tiếng Anh, quanh quẩn bên tôi lúc tôi nấu nướng, bày biện mọi thứ ra nhà để rồi tôi vừa đi dọn dẹp vừa mắng, tôi cũng không còn đươc gọi anh lúc tôi buồn bực, cáu giận hay gặp một vấn đề gì đấy trong cuộc sống, đôi lúc gọi chỉ để nghe tiếng anh, nghe anh ủi và tôi yên lòng... Sao mọi chuyện lại ra thế này, tôi có gây thù chuốc oán với ai đâu, có làm gì tội lỗi đâu, có ghê gớm hành hạ chồng con đâu, sao ông trời lại bắt tôi chịu cảnh này???

0 nhận xét:

Đăng nhận xét